November 19, 2014

Which kind of company do I want?

I just think that if we can't clearly form a picture of future by ourselves, I should follow a master and learn what he could see, and gradually we could create our own vision. 

I want a knowledge company, which lives by knowledge.

Though I still didn't have a clear image of what a knowledge-based company should be. I somehow have similar "masters" in real life. 

http://www.wolfram.com/ and http://fivethirtyeight.com/ are 2 of companies that I want to imitate. 

October 28, 2014

Imagine future

A book I read recently says that: you can't achieve things you don't desire for.

What future do I desire for?

I couldn't answer this question. In short, I desire nothing.

For a while, It's been a random walk. I would live without any specific purpose in life. I follow several interests without a definite goal.

I would reason that I live that life style because I can't imagine the future. I don't know what future I would like to live on, so I wander around to find interest.

And I realize that I should stop wandering around and start imagine about the future. It's the shortest way I could go.

October 26, 2014

A review of "Stress test"

Morning is the time of random thoughts and it'd better to jail those thoughts somewhere rather than let them wandering around and disappear. I decided to make writing the first thing I do everyday.

Yesterday, I came to a near bookstore and saw that the book "Stress Test: reflections on financial crisis" already on shelves. After reading the book's review by Bill Gates, I can't help waiting until the book is sold in bookstores, that I buy a kindle version through Amazon. I started reading the book every single free time because the content is so compelling and its author is so amazing. I want to jot down several points I think interesting here.


October 11, 2014

Nonsense arguments

I had an argument over web frameworks and their design philosophies. I was supporting micro frameworks because of its light and performance predictability. I know, in a micro framework, where to put things in, where to get things when I need it. I get the overall controls over queries, conventions, so on. My friends, on the other side, argues that frameworks like rails are great because they help us iterate faster. Such frameworks also has been designed and refined for a long time so they comprise of good patterns. We had a really heat debates which we don't want to withdraw our arguments.

It was nonsense and a waste of time.

After reading software design books recently, I just come to a realization that we have argued from different viewpoints and that every framework has its own merits. We wouldn't have derive each other like we have done.

And I should stick to a framework for a while, embrace myself in different world before judging something.

October 2, 2014

How to do research

As noted in previous posts, I love reading, writing and doing research. However each time I consider return to academics world to pursue a PhD, my inner voice would keep yelling out loud I'm crazy. As normal graduate students, I know the agony of doing research. It's really hard to maintain enough energy to keep ourselves from burnouts. I was stressful and burned out once.

But recently after working in industry for a while, I realize that I didn't get around well because I didn't know how to conduct researches. I didn't know how to divide tasks into sub-tasks to conquer. I didn't know to that writing down ideas and keeping a research notebook is important. I didn't know how to set milestones and strive for them. when got stuck, I didn't bother to ask for helps from my professors or from friends. I, inversely, even thought that asking others show my weakness, which showing my arrogance. I didn't even try to visualize things in my brain, which I think I'm good at, and break down things to maintainable size. I learned by solely reading without trying to build a working toy product to see how it really works. My pictures of research objects are vague, unclear, sometimes misleading. I didn't know how to work by myself. I always ask myself why I still don't start a company and now I somehow figure out the answer by myself. It's because I don't have a clear goal and don't know how to do it by myself.

Rarely I can find a simple but outstanding piece of writing, but each time I do find out something it's really a masterpiece. https://people.cs.umass.edu/~emery/misc/how-to.pdf , a suggestion for graduate students of MIT AI lab is one of those masterpiece. It's a simple, clearly documented recipe for survive at AI lab. It posed a reality and it opened my eyes. Just bookmark here to in case I forget about it later.

September 29, 2014

Do what you love, Love what you do

I got a little bit distracted recently by business stuffs. I don't find I'm suitable to do business. A friend told me I'd better do research because I have the knack of doing it. I might acknowledge that I don't have business instinct. I don't often negotiate for my profits.

Recently I find out that I need money more than ever. My family is poor by a variety of standards and one of my goals is to bring my whole family out of poverty. Besides, I also love coding. I miss coding also, cause I don't write code recently. I got addicted to coding. And I was wondering whether I can make enough money out of coding. I got stucked

And I came across an article of a Japanese genius. He spends the whole day gazing at computer screens, looking for moving patterns. He then trades with his own money and becomes multimillionaire just by trading. He's a star. It's astonishing to know that he even doesn't trade for money. To him, doing trading itself is fulfilling. He doesn't need other people to encourage him working. He do it without much considerations, without fears of losing money. Trading by itself is full of pressure and it influences deeply to our emotions. Yet B.N.F somehow can manage to work all days through it. Moreover, he lives a frugal life. He doesn't use money for his own sakes. His largest spending is his own mansion without nearly nothing. he lives an He just does what he loves and I find it intriguing. He is respectable and he is just amazing.

http://ja.wikipedia.org/wiki/B%E3%83%BBN%E3%83%BBF

I just understand a simple truth. Money doesn't come to people who love money. It sometimes does come bringing troubles and misfortunes. Money is mischief. However it is very generous to people who don't love it. It comes to people who don't work for it. In short, it comes to people who do what they love.

I become less stressful of making more money and more focus on doing what I love. Ultimately, we are happy by doing what we love.

Sometimes it takes long time to just understand simple truths, but to me this time's understanding is precious.

September 6, 2014

The unexotic underclass

http://miter.mit.edu/the-unexotic-underclass/

The impact of the article upon me is so great that I decided to put the title of the article title of this post. Similar to the author, I always think that we as educated citizens is putting our mental energy to wrong problems. As for me, I spend my days and nights watching our video servers. Of course our company philosophy is to bring television to the internet and deliver contents to a subculture community which is great, but in reality it doesn't solve any problem which helps progress our civilized. What we're doing is to entertain people, bring fun to people. We are living in a different world bring a mass-produced products to people, forgetting people in the lower ranks.

Do we need to care for people of underclasses? Their life is their choice anyway.

September 4, 2014

Hacker Spirit

10:31 am and I should get to work now. If I don't get out this coffee shop right now, I might miss the next train. However, some thoughts keep wandering around and I think I should jot it down to let it get out of my head rather than let them wandering randomly in my brain. Cleaning the brain by writing down is good.

Yesterday, I just tried to amaze my friend by showing them my proxy. My country government is implementing a kind of firewall to block exotic press or blogs. They used to block domestic DNS requests and I instructed my family to use DNS servers out of country border. Recently, the policy becomes stricter and administrators start looking into the content of the transmitted packets. For HTTP packets, they exclude packet with Host header in the ban list. Therefore my father at home cannot connect to several blogs. I help him walk around the firewall by using a proxy server abroad, which serves requests with different Host header. And amazingly it's work! The first time I saw it's work I was amazed myself. I felt powerful. I felt strong. It seems that nobody can block me. And I shown the setting to my friends. The reaction is guessable. Nobody found it interesting :))

I start thinking about Hacker Spirit. People hack for fun. Hacking is an intellectual acts. People do it because it satisfies his/her curiosity. They understand the behaviors of stuffs they're working on. Somehow they feel powerful like me too. And that's all. True hacker, in my opinion, don't do something to amaze people. It's childish sake. He do hacking for his own desire of learning. From this viewpoints, I was childish also. And I start realizing that I don't hack a lot these days. In fact, I stop writing code for around a year.

I want to return to the time when I was a "true hacker", who explores things for interests. I want to have idle time to modify codes, see how it changes, and feel its powers.

I would write about coding in another blog. Now it's time for running for the train.

September 3, 2014

Tranquility

Finally I finished the long and headache project. We finally move our network to new network with higher throughput. With this new network, we are able to handle traffic growth in at least 4 to 5 years ahead, which means we eliminate a lot of worries. Though, there are still servers left in the old network, due to the time constraint and the incapability of myself, as well as several external pressures, but I think we can put everything in order in 2 months (which is not bad I think).

At least I have idle time to rest and think about my own life. One of several things I wanted to do after finishing the project is to be idle to look at the sky and do nothing. I commit myself to this plan and for a week, before going to work, I've spent from 30 minutes to 1 hour, sitting in a local Doutor Coffee shop doing everything I want (including this blog post). The air in the coffee shop is pure so I can breath easily. The background noise is tolerable. My mind is always wandering around even when I focus on tasks, therefore I prefer a place with some noise so my wandering mind can be caught by the noise and doesn't go so far. The music is good too. Sometimes they broadcast some of my favorite songs. The bright is great. My house now is lack of bright (cause I have a limited budget for housing) so I always feel weak sitting at home. At Doutor, I feel my body is woke up. The bright forces my body to think that it's morning (it's even noon). I don't feel tired going to work as I used to feel during the project. I begin to realize how bad influence a long and difficult project can give to me.

I still have residual stress but it is in the range of my endurance so I'm alright living with stress. However, somehow I feel that stress is leaving out of my way so I can live stress-free life.

The tranquility here is great.

September 2, 2014

Mental Model

My friend insists on using rails if we want to do something together. I don't have any argument against rails though, but I don't understand why does he want to use rails. It's time I recognize one idea: mental model.

Mental model is something we build for time. It's the way we perceive the world. If something happens not to be similar with what you often do something, you feel strange. When you were a child, your experience is still so little that you don't consider something natural, your mind is open to everything. When you grow up, your experience grows also, you don't consider something as it is but thinking that everything has its own way of existence. So you form a mental model about the world. The stronger your mental model is, the harder you are open to new thing.

At the first time, I also question a lot about rails. I complained about the installation of execJS while I still don't write any Javascript code. All I did is not to understand the way rails doing, but complain. My mental model was also too strong for me to be open to new thing (not really new though). In other word, I was bias. My friend was bias too. He insists on using tools he is familiar with, stating many obscure and weak reasons.

It's good to have your own mental model because it would be a help in understanding this world faster. Because when you have things to look up, you save the time to do analysis. However, I also learn a hard lesson that my mental model is there to help me look up information / solution faster, not the only way to do thing, and therefore I should be careful using my own mental model to justify others.

Just a random thought for an early morning.

August 31, 2014

Geek Sublime

The daily beast magazine featured Vikram Chandra a writer who also wrote code for living. His recent novel Geek sublime depicts his obsession of coding. For reviews of the book, Take a look at this article below

http://www.thedailybeast.com/articles/2014/08/29/vikram-chandra-is-a-novelist-who-s-obsessed-with-writing-computer-code.html

What I find most interesting in this review is a quotation of Chandra about life of a novelist

“Writers, like other kinds of artists, begin with assumptions of probable obscurity and relative poverty, so there’s less external pressure. 

It has meanings to me because I'm also practicing this kind of life style; reduce much of my daily needs, eat less, etc so external forces wouldn't be my pressure. It seems that artists also face up with external pressure of daily life.

August 30, 2014

Digitalize everything

Recently I have chances to watch a real web system in real life. One of difficulties I face everyday is to understand the behavior of our systems, as well as its performance. To understand system's  behaviors, I have no way but digging into a myriad of lines of code. To understand system's performance, I need base numbers. Base numbers are indicators which show system's work loads. Is our system overload or under-load. Is it possible to run some more query than current work load. It's this moments that reminds me the important of having numbers. In other word, If you can't measure, you can't manage.

I just expand my imagines to real life and realize that not just in computer do we need numbers. In real life, people also compare to each other on numbers. How much salary do you gain each month. How many people do your company possess. How many wives does a person have. Each indicator depicts a kind of level of success.

And I begin to realize that in order to manage my own life, I also need numbers.
Perhaps I should digitalize my life deeper.

The history of Motorola

http://www.chicagomag.com/Chicago-Magazine/September-2014/What-Happened-to-Motorola/

A long article of the history of Motorola, a giant in mobile world for around a century. I didn't have time and energy to read the whole article and still wanted to come back to it later, so I post here for people who interest and for me later.

August 28, 2014

Incomprehensible

For several incomprehensible reasons, I was involved in a private group. People in this group are dreaming of their own business; they made the group's name "Business Plan Group". Not sure what people in this group are doing. To my understand, they might focus on writing their own business plan in order to apply into our country's market. I don't know the progress either. Someone presents randomly their own models and charts. The presentation is so fragmentaire that I cannot grasp the entire picture of what he is trying to do. Some people even ask me to join their obscure business. Of course, my answer is no.

I just have interests in doing business myself, and I consider the mentality of running a business in a severe environment, the flow of cash is much important than just saying about what you're doing, or in short ideal. I just posted a video interviewing Elon Musk, one of my business hero, and asked for comments (course I think we can learn much a lot from the video than from reading a bunch of books). Some reacted positively. Some asked me for concentration course he just thought we are, as a group, thinkers than doers. Doers are better for his business. I just want to say one thing: "mine your own business". 

August 27, 2014

Just one of my dream

Sometimes when coming across this kind of recruit on the internet I often wish I could have been able to write better in English (and of course in my mother tongue too). At first I may manage to write something but for a while I would neglect practicing and things stay the same.

How can I learn to write as a native writer? How can I write not solely a clear sentence but also a sentence with humors?

Write and keep secret

I remember Dijkstra in one of his interviews said that he wrote his notes and kept them private because he realized that he would stir up disagreements due to his controversial point of views. He, therefore, kept all his notes in private. When people discover his notes, they found a treasure of computer science.

Recently I was involved in several private group and gave out my thoughts. I realized that when my thought is not as similar as people's perception, all I got is resistance. Resistance comes in many forms. For people who show respect to me, they are in disagreement of my ideas but don't say anything. For people, who think they are more right than me, they negate my ideas and try to influence me by his ideas. Of course I don't think I'm absolutely right because to me what I talk is my perception of world. I'm ready to tell people how I see the world and welcome the way people see their world. But often, I receive a attitude of negation.

I just think that I should keep writing down my thoughts rather than share them with people who don't understand our thought like me. Gradually, the power of authority will come and my writing will have more persuasive power.

August 18, 2014

Before a battle

My company's service will be down for maintenance up to 9 hours this Thursday (08/21). It's really an important maintenance. This time we will upgrade several parts of our network infrastructure from 1 GBps to 10 GBps. Our service will be faster. New network devices with more computing power will definitely enable dependable communication.

I've  been preparing for the big maintenance for 3 months. I started this project with nearly zero understanding of our system and the way my company works. I had a vague image of our working system: a traditional stack with apache and mysql, and that's all I know. Since the time I began to dig down into our system, I have realized that it's more complex than I've thought. The configuration of each component is varied. The inter-component communication is abundant. I had no idea how to start. When the projects goes by, I'm quite diffident.

Even now, only 2 days until, I'm still setting up our new Load Balancer. I'm struggle with new way of setting. I'm so nervous that it's impossible for me to concentrate on my task (therefore I decided to write down my nervous that it becomes clearer to me which is making me nervous)

Before a crucial battle, I'm unable to be calm but I think it's better to be stressful (so that your nerves can respond faster to external stimulation) rather than being ignorantly dispassion.

July 29, 2014

Get started with systemd

I allocated a block of time tonight for hacking something but failed to do it. The work got longer than usual and I came home late. Turn on the virtual machine running systemd, I saw the internet stop working. I just switch my windows host from using wireless to stable ethernet cable. Something I don't know changes and it breaks the network setting.

I tried to several internet setting but it turned out the problems is more fatal than I thought. I tried google for hints but all I got is some people with the similar problems to mine. In despair, I try adding a new network card and to my surprise the new network card works. I ping-ed google and saw the response.

The problem solved with me having no idea why it works.

Anyway systemd is different with tradition initd and it takes time to unlearn some concepts in initd before really getting used to systemd.

July 27, 2014

New keyboard

I used to be fan of mechanical keyboards. I bought a Filco and have used it for about a year. Almost the time, the Filco is good. It's easy to type and I love the feeling surfing the keyboard and the sound it made. But I often get pain the the neck of the hand due to my hands need to twist to type. After some searching, I discover that the pain of twisting is not solely my problem. A lot of people have the similar issue. It's time I discover the existence of Ergonomics keyboard.

I made countless time visiting Akihabara typing the ergonomics keyboard. Most of the time i find it's very comfortable to type in this keyboard. The key is not as sound as mechanical but my hand needs not to twist. My pain almost gone.

For around 5000 yen, it appears that this keyboard is not that expensive. I'm very satisfied with this keyboard. Hope I will use it for a while.

July 18, 2014

Enoshima

Tivi có một chương trình rất hay gọi là chương trình 72 giờ. Trong chương trình này, người làm chương trình sẽ chọn một địa điểm có ý nghĩa nào đó và quay tất cả các hoạt động của con người trong 72 giờ đấy.

Chương trình lần này nói về biển Enoshima.

Chỉ cần nhìn bở biển, nhìn những con đường mình đã từng đi qua mà tự nhiên muốn đi Enoshima kinh khủng. Với mình Enoshima là một nơi có rất nhiều kỷ niệm, nhiều điều khó quên. Gần như tuổi trẻ của mình có những điều đã từng gắn với Enoshima.

Tự nhiên tuần này muốn đi Enoshima quá. Trong đợt nghỉ 3 ngày này nhất định sẽ bỏ một ngày để đi Enoshima.

June 7, 2014

Hiện thực

Gần đây đọc một vài cuốn sách nhận ra một từ khoá quan trọng: "hiện thực".

Hiện thực không phải là khái niệm khách quan tồn tại ngoài ý thức của bản thân mà nó chính là cách bạn tiếp nhận thế giới. Thế giới thế nào phụ thuộc vào cách bạn nhìn nó. Nếu ta nhìn thấy thế giới đầy rẫy điều tốt đẹp, thế giới của ta tốt đẹp. Nếu ta nhìn thấy thế giới nhiều cạm bẫy và lôi kéo, thế giới của ta nhiều cạm bẫy. Nếu ta nhìn thế giới đầy điều xấu xa, thế giới của ta nhiều điều xấu xa. Thế giới của ta chính là cách ta nghĩ và nhìn nó. Cách ta nhìn thế giới định nghĩa hiện thực của ta.

Nhiều người nhìn thế giới của mình, tin rằng nó đẹp và muốn giới thiệu với người khác về thế giới của mình. Trong thế giới của mình, cái này thế này, cái này thế kia. Nó nhất định phải thế này, nó nhất định phải thế kia. Người ta cố gắng chia sẻ hay áp đặt cách nhìn đấy cho người khác. Phần lớn những chia sẻ này gặp phải sự phản kháng mạnh mẽ từ người mình muốn chia sẻ. Lý do rất đơn giản để tiếp nhận hiện thực mới, ta phải vứt bỏ hiện thực hiện tại của ta. Nói cách khác ta phải phủ định bản thân, phải vứt bỏ cái ta có mới có chỗ cho cái mới. Tuy vậy con người không dễ vứt bỏ cái mình có vì lòng tham và vì hiện thực bản thân luôn đẹp. Vì vậy mọi cố gắng truyền đạt đều sẽ gặp phải phản kháng mãnh liệt, thậm chí ảnh hưởng đến cả tính mạng!

Bài học ở đây: đừng thay đổi hiện thực của người khác. Hãy thay đổi bản thân trước.

April 21, 2014

How do you enjoy weekend?

I saw a friend last weekend and one of things he talked firstly was "It seems 2 years has passed since the last time I saw you". In fact it's just 2 weeks. So for him, 2 weeks seems like 2 years. However, to me it's just yesterday.

Time is a relative quantity. The feeling about time is different among people. For some people, who live a occupied life, time run fast. It even runs faster when you're live in a stressful environment. I recently realize that time even runs faster than ever when you spend the whole consecutive day glaring at computer monitors. Unfortunately, my life these days is like I describe above. I'm busy living hectic life glaring at monitors days by days, nights by nights. It's no doubt that I thought 2 weeks is as long as one day. It's like every moment is just yesterday.

Another observation I made is when we're busy we fail to record every moment of your life. I don't remember events happened last year. If something is left in my mind, it's obscure and unclear. I left my life passed without any fruitfulness or memorable events. Consequently I live my life without feelings.

How to escape from this reality? Become less busy. Stay away from computer and digital devices. Going out and traveling. It's easy to escape the reality by travel for instance but the problem will come back to haunt you when monday comes. I choose to live with the problem at this time. And in order to not leave every moments pass without good memory, I decide to write about stuffs I do during my weekends.

"How do you enjoy weekend?"

(Next posts come next)

April 16, 2014

Expert definition

I just came across the following interesting phrase, which is a definition of expert.

The classic definition of an expert is someone who knows more and more about less and less until they know everything about nothing,

The phrase is intriguing because it defines expert under two opposite terms: "more and less" and "everything and nothing", in which expert is an agent who moves from existence (everything) to nonexistence (nothing), from fullness (more) to empty (less). It's very zen-like philosophy: simple and elegant. It's just a beautiful definition I've known.

April 12, 2014

Contribute to opensource

Sometime I find people, who upload a bunch of spaghetti code to github and yell out loud that they are contributing to opensource, ridiculous. Of course compare to people who don't write code, these kind of people is much better. At least they are practicing, they are writing something. But the thinking that giving away your code equals to contributing to opensource is a complete wrong on premise.

April 8, 2014

The fall of group

Another thoughtful article from phrack entitled "fall of groups".

Though I don't care much about the explanation of author about falls of collective, I do agree that the flood of media and information, as well as the feeling of insecure reduce our creativity.

March 12, 2014

2 điều đơn giản mà thú vị trong ngày

Dù hôm này đã viết một bài (có nghĩa là đã quá quota trong ngày) nhưng vì đọc được hai câu nói thấy hay hay nên muôn viết thêm, coi như là ghi chú lại.

Câu đầu tiên: 目標設定しよう
Sáng nay đến thấy bảng trắng chỗ họp có dòng chữ này được viết nguệch ngoạc (Giống kiểu chữ trẻ con). Câu nói nhắc đến một việc rất đơn giản, sơ khai mà lại vô cùng quan trọng: sự khởi đầu. 

Câu thứ hai: Mastering Emacs is not the goal, it's the path.
Câu thứ hai thoát ra khỏi sự khởi đầu nói về một cuộc hành trình. Giống như câu nói đọc đâu đó -- của một thiền sư -- "Bản thân hành trình cũng là một phần thưởng". Giả sự bạn có cái đích để hướng đến thì việc đạt được cái đích đấy không phải là mục đích. Việc bạn tham gia vào hành trình hướng tới mục đích đấy mới là điều quan trọng.

Hai câu nói, vô cùng giản dị, xuất hiện ở hai ngữ cảnh khác nhau, nhưng lại liên kết trong một mạch văn suy nghĩ đến bất ngờ.

Tự nhiên mình cảm thấy như vừa được nhắc nhở một điều mà bấy lâu nay mình vẫn quên hay cố tình để nó bị lãng quên. Nhớ lại lời tự hữa với bản thân tự hồi đầu năm: 

"Đã đến lúc xác định cho mình một mục tiêu của cuộc đời!"


Sáng thứ 4 ngày 12 tháng 3

Dậy sớm.

Dù đã làm đủ trò trên giường nhưng so với mọi ngày mình vẫn dậy sớm.

Giá mà duy trì được thói quen này thì thật là tốt.

March 9, 2014

Hội trò chơi

Gọi là hội trò chơi nhưng những đứa bạn ở đấy không chơi video game, cũng không chơi những trò dân gian. Hội bạn chơi trò chơi của lựa chọn và tiền bạc.

Nói về trò chơi thì đây là một trò chơi được phát mình bởi Robert Kiyosaki (hình như vậy). Một trò chơi mô phỏng chọn lựa và tiền bạc trong cuộc sống. Mỗi người chơi tham gia bằng cách chọn cho mình một nghề nghiệp. Mỗi nghề nghiệp có đặc trưng tài chính riêng như: thu nhập, mức sống, con cái. Khởi đầu trò chơi, các nhân vật đều bắt đầu bằng một số tiền lương nhất định mô phỏng cuộc sống đi làm. Mỗi tài sản mà bạn mua sẽ góp phần vào "thu nhập gián tiếp" của bạn. Mỗi người chơi bằng cách lần lượt đổ xúc xắc và đi trên một vòng tròn như cá ngựa. Mỗi ô dừng lại đặt ra những lựa chọn như trong cuộc sống mà con người có thể gặp phải. Mục tiêu là với những lựa chọn đó, phải làm sao cho thu nhập gián tiếp vượt quá được mức sống.

Ở đây có hai khái niệm cần được giải thích đó là: thu nhập gián tiếp và mức sống. Mức sống -- là tự tôi tạm dịch không biết có đúng không -- là số tiền trong một tháng một người cần có để duy trì cuộc sống. Mức sống có nhiều nấc. Ví dụ có người chỉ cần có đủ cho ăn uống là được. Có người lại muốn vừa đẩy đủ ăn uống, vừa có tiền để mua sắm ... Thu nhập gián tiếp có nghĩa là thu nhập thu được mà không cần bỏ công sức ra. Ví dụ một người có nhà cho thuê thì hàng tháng tiền thu được từ ngôi nhà đó là thu nhập gián tiếp. Người đó không cần phải lao động mà vẫn có được một khoản tiền đó.

Đây là lần thứ hai mình tham gia chơi trò chơi này. Lần đầu tiên ngồi phải bàn ông hướng dẫn tuy giỏi nhưng ông ấy nói nhanh quá so với trình độ tiếng Nhật của mình. Kết quả là mình không hiểu gì hết và ra về chỉ với hiểu biết qua loa về quy tắc. Lần này được ngồi bàn với đứa bạn đã quen được một thời gian nên mình tự tin dừng lại và hỏi nhiều hơn. Kết quả mình chơi bắt đầu hiểu ra được phần nào quy tắc và ý nghĩa của trò chơi này.

Hội tham gia ngoài những người được mời gọi tay mơ như mình thì những thành viên lâu năm đều là những kẻ xuất chúng. Đầu óc lanh lợi, cách bắt chuyện tạo không khí rất nhạy bén, sự linh hoạt luân chuyển trong câu chuyện cũng như cách nói chuyện. Nói chuyện với họ có thể thấy họ là những người cực kỳ thông minh và khôn ngoan khiến mình không khỏi tự hỏi liệu đấy có phải là tính cách hoặc đặc trưng của những người thuộc thế giới đấy hay không. Cách họ nói chuyện cũng thấy họ rất tự tin vào sự thông minh của họ. Nghe thấy cách lũ bạn, cá nhân mình bị tiếp cận mà mình cũng không khỏi đáng sợ. Có lẽ vì lý do đó mà chỉ còn mỗi mình vẫn tích cực tham gia. Dù sao thì cũng không mất gì mà không thử đột nhập vào thế giới đấy và quan sát!

Sẽ thử sắp xếp thời gian để đi lần thứ ba.


March 2, 2014

Suy nghĩ về công việc hiện tại

Jo, bắt đầu 500 từ của ngày hôm nay!

Sáng ngủ dậy đầu óc cứ mụ mị chắc nghĩ ra gì, chắc biết viết gì. Tắm rửa thư giãn một chút, tự nhiên nghĩ ra ngay cái để viết! Vâng đó là công việc.

Công việc có vẻ là thứ chiếm nhiều thời gian và suy nghĩ của cá nhân mình. Không biết những người ở nửa sau của tuổi 2x có cảm thấy như thế không? Với mình công việc luôn làm mình đau đầu. Mình đã từng qua những công việc tay chân, nhàm chán nhất mà mình từng biết, cho đến những công việc dễ thở thảnh thơi hơn. Mình cũng đã từng làm công việc nghiên cứu (với level siêu thấp). Mình hiện tại đang tham gia công việc vận hành. Tựu trung lại là dù công việc khó hay dễ, một thứ luôn luôn xuất hiện trong mình đó là sự bất mãn. Mình làm công việc mà mình cho là sự đam mê của mình nhưng mình không hề yêu những cái mình tạo ra. Nói chuyện với đứa bạn làm cùng thấy nó bảo hệ thống nó phụ trách giống như đứa con tinh thần của nó vì thế nó muốn làm cho hệ thống đẹp hơn, tốt hơn. Mình đơn giản không hiểu được điều đứa bạn nói.

Nhưng ngoài công việc thì mình thích gì, muốn gì? Nói cách khác nếu giờ có thật nhiều tiền, không phải đi làm thì mình sẽ làm gì? Đã từng có người hỏi mình câu này và mình đã không trả lời được. Nghĩ cho lý do tại sao mình không trả lời được, mình nhận ra mình không có (hay chưa có) đam mê nào khác ngoài công việc mình đang làm hiện tại.

Công việc hiện tại có cho mình tiền bạc đủ sống không? Có
Công việc hiện tại có cho mình thời gian thảnh thơi không? Có (cuối tuần mình vẫn ở nhà, làm những điều mình thích)
Công việc hiện tại có cho mình điều kiện thoả mã đam mê chi thức không? Có
Công việc hiện tại có làm mình bất mãn về bản thân nó hay không? Không
Môi trường hiện tại có hạn chế năng lực của mình không? Không, ngược lại mình hoàn toàn có thể thăng tiến nếu như mình cố gắng hơn.

Rõ ràng các câu trả lời đều cho thấy mình không thể nào bất mãn với công việc hiện tại được. Vậy vấn đề là vì sao?

Suy ngẫm một lúc mình nhận ra có lẽ là do mình đang thiếu sự biết ơn. Từ biết ơn có vẻ chưa chính xác ở đây. Ý mình muốn nói là mình chưa hiểu rằng mình đang sung sướng cỡ nào. Nhìn bố mẹ lao động vất vả cả đời mà không đủ ăn, so sánh với mình mình thấy mình đang ở một mức sống khác hẳn. Mình có khả năng ăn nhà hàng, có khả năng hưởng thụ tri thức - điều bố mẹ không mơ được. Không so sánh với thế hệ trước, so sánh với những người cùng thế hệ, mình cũng đang ở vị trí có sự thoả mãn hơn hẳn. Mình sống không cần lo lắng đến tiền bạc (ít nhất cho hiện tại), có trang thiết bị xa xỉ phẩm mà nhiều người mơ cũng không có hoặc thậm chí không dám mơ. Mình đang ở một điều kiện mà nhiều người có thể bằng lòng có thể an tâm ổn định.

Ngẫm đến đây tự nhiên nhận ra mình nên biết ơn cuộc sống hơn, biết ơn công việc hơn, biết ơn điều kiện hoàn cảnh này hơn.

Cuộc sống bắt đầu từ sự biết ơn!

Infra 1 năm nhìn lại

Ngày 1 tháng 3 năm 2013, mình chính thức trở thành một thành viên nhóm infrastructure của trang chia sẻ video niconico. Nhìn lại bản thân trong một năm qua thấy tiến bộ có, thụt lùi có, thay đổi theo hướng tiêu cực có, thay đổi tích cực cũng không thiếu. Mình muốn viết về những thay đổi này.

Thay đổi rõ rệt nhất mà mình có thể thấy được trong năm qua đấy là mình trở nên trầm tĩnh đi khá nhiều. Cách đây một năm mình hấp tấp từ suy nghĩ đến hành động. Nghĩ rất nhanh và gõ phím cũng rất nhanh. Kể từ khi qua infra, khi mà mọi command mình gõ trên màn hình đều có thể ảnh hưởng đến hàng triệu người, thì sự cẩn trọng tăng lên rất nhiều. Mọi thao tác đều phải cân nhắc ảnh hưởng trước sau. Mình làm mọi thứ chậm hơn, gõ phím chậm hơn, suy nghĩ chậm hơn. Có thể có người cho việc làm chậm chạp này xấu nhưng mình không nghĩ vậy. Vì tuy suy nghĩ chậm hơn, nhưng mình trở nên quyết đoán hơn, một khi đã cân nhắc mọi thứ rồi thì tin tưởng vào hành động của mình hơn. Nói cách khác mình thay đổi tự hấp tấp để rồi lo lắng sang chậm chạp và tin vào bản thân hơn. Mình nghĩ đây là điều tốt.

Song song với việc sống chậm đi, nghĩ chậm đi, mình trở nên bình tĩnh hơn. Cách đây một năm, khi gây ra một lỗi gì đó mình chắc chắn sẽ hấp tấp, lóng ngóng, mất bình tĩnh tìm cách sửa mọi thứ bằng được. Nhưng bây giờ trước bất cứ chuyện gì xảy ra mình đều bình tĩnh đến lạ thường. Điều mình học được mà đã ngấm vào tư duy đấy là: chuyện đã rồi, thay vì gấp gáp luống cuống thì việc đầu tiên là phải công nhận là chuyển đã rồi. Chỉ sau khi chấp nhận mọi thứ đã rồi thì ta mới nên hành động. Do vậy mình không còn luống cuống trước mọi việc nữa.

Kiến thức IT của mình không hề tăng lên, nhưng nó được cụ thể hoá hơn. Vẫn những câu lệnh mình đã biết nhưng mình nắm rõ các lựa chọn, các biến thể hơn. Nhìn một máy chủ đã cài hệ điều hành mình biết nhìn vào đâu, xem cái gì. Thay vì tự hào rằng mình đã dùng nhiều Linux thì mình tự nhận rằng mình chưa hiểu 1 OS nào cụ thể và đào sâu tìm hiểu một OS và các module hơn. Các kiến thức về xây dựng server, phân tán của mình cũng tăng lên. Mình dần hiểu ra nhiều kiến trúc mà trước đây mình không hề ý thức được hoặc là chỉ có một cái nhìn rất mờ hồ, chung chung về nó. Mình chuyển từ tư duy xây dựng sang tư duy người dùng, biết đánh giá mọi thứ dưới góc độ người dùng hơn. Tuy nhiên một thay đổi tiêu cực mà mình thấy rõ là việc không còn code nhiều nữa làm mòn tư duy đi rất nhiều. Việc không code nhiều khi làm mình vừa hiểu mà thực ra là không hiểu công cụ mình có trong tay khiến việc sử dụng cũng kém hẳn đi.

Thay đổi tiêu cực đi là mình bị stress nhiều hơn, tự kỷ nhiều hơn. Việc làm việc nhiều giờ dưới độ căng thẳng cao, cùng độ quan trọng của từng hành động làm mình nhiều khi phải làm việc cả ngày tập trung cao độ, không nói với ai một câu nào. Khi trình trạng kéo dài một hai ngày, mọi việc không vấn đề gì nhưng khi sự việc kém dài hàng tuần, hàng tháng khả năng suy sụp tình thần là rất cao. Bản thân mình cũng đã mất nhiều tháng suy sụp tinh thần, ngày ngày sống mà không biết niềm vui.

Còn nhiều nhiều thay đổi nữa mà mình không thể viết hết. Chỉ nhận ra rằng khi mình sang infra mình không chọn con đường tốt hơn, mình chọn con đường khác, đem lại cho mình những góc nhìn khác. Đánh giá theo mặt này một năm đi trên con đường infra là một năm có nhiều thay đổi làm mình cảm thấy hài lòng. Hy vọng một năm tới sẽ có nhiều thay đổi theo hướng tích cực hơn.

March 1, 2014

Are you high availability?

At workplace I was asked: "Are you high availability". I guess he wanted to ask whether I can work for a long time, which is Japan's working ethics. Maybe he just wanted to ask whether I immediately appear at the time of system breakdown. For both questions, my answer was neither yes or no.

Humans need maintenance and I'm also a human. It's impossible for me to maintain highly alertness for long time. I need hours of sleep and I need to eat. I have my life outside working. I need rest and time for my family. I just simply can't spend all my time for working.

Even a powerful server has downtime. Hardware glitch is usual. Sometime it causes outrage system breakdown. Computer system experts, for a long time, has understood that it's impossible to maintain high availability without redundancy. Famous computer systems in the world have highly ratio of computer redundancy. Critical systems are designed with redundancy at every corners. Dependability comes from redundancy.

Therefore, the right answer for my colleague should be: I alone can't make a high-availability group, but with you I thought our team would become the best team with deep understanding in our system and


February 24, 2014

Tản mạn về ngôn ngữ lập trình

Gần đây công ty mình mới tuyển được một anh tên là Ezoe chuyên đọc luận văn về quá trình chuẩn hoá ngôn ngữ C++. Mình cũng không biết anh ấy có tham gia thảo luận không nhưng qua cách anh ấy giải thích có thể thấy anh ấy có một am hiểu rất sâu sắc về C++. Mình thấy mọi người trong công ty có vẻ rất hâm mộ và bàn bạc về C++ cũng sôi nổi. Nhờ thế mà hứng thú tìm hiểu ngôn ngữ lại trở lại với mình (vốn dĩ gần đây mất đi vì nội dung công việc).

Hôm nay lại được đọc bài viết phỏng vấn Nicolai Josuttismột tác giả chuyên sâu về ngôn ngữ C++ . Theo tác giả nói, tác giả yêu ngôn ngữ C++ nhưng lại không phải là fan của ngôn ngữ (Mình hiểu với fan cuồng tín thì C++ là số một). Tác giả cũng không code một dòng nào trong thời gian gần đây. Bản thân tác giả nếu phải làm một chương trình nào đấy tác giả cũng không viết bằng C++. Bản thân tác giả cũng trả lời một cách rất tiếu ở đoạn cuối bài phỏng vấn:

If performance really matters, then I don’t see any alternative to C++. However, you pay a big price for using it. Due to the complexity of C++, the support for the ordinary programmer is incredibly bad compared to other languages, and that’s a major drawback. But all that helps to sell my books. You can say that C++ creates jobs, and that’s important in these times.

Tuy vậy những điều này tự nhiên làm nảy sinh trong mình nhiều suy nghĩ về C++ nói chung và ngôn ngữ lập trình nói riêng.

Đầu tiên mình thấy có một điểm chung ở cả hai người trên. Bản thân anh Ezoe là một nhà nghiên cứu chân chính. Anh đọc và am hiểu rất chi tiết về C++, tuy vậy anh lại không code một dòng nào gần đây! Tác giả Nicolai Josuttis cũng không code mấy. Tác giả cũng đã trả lời trực tiếp là tác giả đã từ bỏ cuộc chiến ngôn ngữ 15 năm trước đó. Tác giả dù am hiểu ngôn ngữ nhưng cũng không dùng ngôn ngữ đó để viết chương trình! Mình thấy đây là điều cực kỳ phí phạm!

Thứ hai, anh ezoe ca ngợi các tính năng của C++, C++11, C++14 tuy vậy anh không sử dụng các tính năng này. Việc này làm giảm sự thuyết phục trong lập luận. Làm sao bạn có thể chứng minh được rằng một cái gì đó hay nếu như bạn không sử dụng nó để tạo ra các chương trình tốt?

Từ đây tự nhiên mình thấy có một sự tương quan giữa lập trình và âm nhạc. Ngôn ngữ lập trình giống như một nhạc cụ. Người nhạc công chơi một bản nhạc và gửi gắm những tình tứ trong bản nhạc đó. Người chế ra nhạc cụ đó là những nghệ sĩ tài hoa. Người tham gia quá trình chuẩn hoá là những người cùng những người chết tác đàn làm cho cây đàn tốt hơn. Một cây đàn sẽ chỉ thể hiện ý tứ, tình cảm, thăng âm từ những âm sắc của nó khi trong tay một nhạc công. Nói cách khác phải có người dùng nhạc cụ chơi ta mới thấy được cái đẹp của một bản nhạc. Mỗi nhạc cụ phát ra những thanh âm khác nhau, mỗi loại có ý tứ riêng có tình cảm riêng. Do vậy tranh luận ngôn ngữ này tốt hơn ngôn ngữ kia cũng giống như tranh luận nhạc cụ này hay hơn nhạc cụ kia; Một tranh luận vô nghĩa. Cái quan trọng là bạn dùng nhạc cụ đó để đem lại điều tốt đẹp cho cuộc sống của người khác như thế nào. Hay bạn dùng nó để diễn tả tâm tư tình cảm của mình như thế nào. Thể hiện bản thân và đem lại tình cảm cho người khác đó mới là điều quan trọng.

Nghĩ đến đây tự nhiên thấy tranh cãi về ngôn ngữ lập trình thật là một sự lãng phí thời gian đến nhường nào.

February 22, 2014

Chấp nhận thử thách

Mình luôn thắc mắc là làm sao những người nổi tiếng có thể lấy thời gian để đọc sách, viết sách và làm nhiều việc đến vậy cho đến khi mình đọc bài báo dưới đây về Vacslav Smil.

http://www.wired.com/wiredscience/2013/11/vaclav-smil-wired/

Theo đó Smil có trả lời rằng: 
You’ve written over 30 books and published three this year alone. How do you do it? 
Hemingway knew the secret. I mean, he was a lush and a bad man in many ways, but he knew the secret. You get up and, first thing in the morning, you do your 500 words. Do it every day and you’ve got a book in eight or nine months.
Việc thức dậy hàng sáng và bắt đầu 1 ngày bằng 1 bài viết quả thực rất ý nghĩa. Chắc chắn ta cũng sẽ không tưởng tượng được sau 1 năm ta sẽ có gì. Với tinh thần đấy mình muốn bắt đầu bí mật này của mình từ bài viết này với tựa đề: "Chấp nhận thử thách". 
Dịp nghỉ tết vừa rồi có thể coi là một trong những kỳ nghỉ mình thu được khá nhiều điều. Được gặp bạn bè, được quây quần bên gia đình, được gặp và nghe những lời khuyên từ các anh đi trước. Trong số những lời khuyên đó có 1 lời khuyên mình thấy rất tâm đắc đấy là: mình nên chấp nhận thử thách hơn.
Một trong những lý do ngăn cản con người ta chấp nhận thử thách đấy là người ta có quá nhiều thứ đem ra cân đong đo đếm. Con người sợ mất đi những cái người ta có. Tâm lý bị tổn thất quá lớn khiến con người ta không thể chấp nhận. Do vậy không ngạc nhiên khi những người dám chấp nhận thử thách là những người liều lĩnh, những kẻ không biết mình có gì, hoặc là những người đã bị dồn về chân tường, những người không còn gì.
Mình thuộc loại có khá nhiều thứ có thể sẽ mất do vậy mình thường hay lùi bước trước thử thách. Tuy vậy senpai lần gần đây nhất có nói với mình rằng: mình rất may mắn khi mình có môi trường. Được sống ở nước ngoài đồng nghĩa với việc mình có một chỗ để quay về dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Mình có tất cả đối với những người thân ở quê hương nhưng mình hoàn toàn trần trụi ở đất nước này. 
Mình thật sự được khai sáng khi được nghe những lời khuyên đấy. Vì lý do này mình tuyên bố năm nay sẽ là năm của thử thách!

January 13, 2014

My resolution for 2014

It's 2014 and I just want to do my resolutions for 2014. Below is what I want to do this year.

1. Sleep 8 hours per day.
I have cut my sleeping hour for entertainment purpose like browsing webs or keeping up with news. However the less I sleep, the more I find myself alertness during working our. Moreover, the value I gain from doing entertainments was not much. Therefore this year, I want to spend more time in bed to let myself follow dreams I haven't had.

2. Read more books
Recently I start to read more books than I've read for my whole life up to now. Last year, I finished:
- The Autobiography of Benjamin Franklin
- Thinking, fast and slow
- How to use your mind
- Coders at work
- List Hackers
- Learn you a Haskell for Great Good
- Money machine
- 2012これから10年間活躍できる人の条件
- What I wish I knew when I was 20
- Moonwalking with Einstein
- Signal and Noise (Nate Silver)
- The architecture of open source applications
Some books I started but didn't have courage to finish (due to its information density)
- Advice to young men 
- Hacker's delight
- Meditations
- An inquiry into the Nature of Wealth
- High performance Mysql

Look back against my 2013's reading, I somehow feel that I made a good progress. In 2014, my goal is to read more books than I read in 2013. And since the start of this year I finished 2 books:
- How to get control of your time and your life (Alan Lakein)
- Steve Jobs

It was really a good start and I hope and I would be able to keep this pace this year!

3. Write more posts
I didn't write much because my incompetence to manage my time and also because I'm lazy. So my resolution for this year is to write more and more blog post. I would want to write about books and papers I read.

Just 3 things for this year