March 12, 2014

2 điều đơn giản mà thú vị trong ngày

Dù hôm này đã viết một bài (có nghĩa là đã quá quota trong ngày) nhưng vì đọc được hai câu nói thấy hay hay nên muôn viết thêm, coi như là ghi chú lại.

Câu đầu tiên: 目標設定しよう
Sáng nay đến thấy bảng trắng chỗ họp có dòng chữ này được viết nguệch ngoạc (Giống kiểu chữ trẻ con). Câu nói nhắc đến một việc rất đơn giản, sơ khai mà lại vô cùng quan trọng: sự khởi đầu. 

Câu thứ hai: Mastering Emacs is not the goal, it's the path.
Câu thứ hai thoát ra khỏi sự khởi đầu nói về một cuộc hành trình. Giống như câu nói đọc đâu đó -- của một thiền sư -- "Bản thân hành trình cũng là một phần thưởng". Giả sự bạn có cái đích để hướng đến thì việc đạt được cái đích đấy không phải là mục đích. Việc bạn tham gia vào hành trình hướng tới mục đích đấy mới là điều quan trọng.

Hai câu nói, vô cùng giản dị, xuất hiện ở hai ngữ cảnh khác nhau, nhưng lại liên kết trong một mạch văn suy nghĩ đến bất ngờ.

Tự nhiên mình cảm thấy như vừa được nhắc nhở một điều mà bấy lâu nay mình vẫn quên hay cố tình để nó bị lãng quên. Nhớ lại lời tự hữa với bản thân tự hồi đầu năm: 

"Đã đến lúc xác định cho mình một mục tiêu của cuộc đời!"


Sáng thứ 4 ngày 12 tháng 3

Dậy sớm.

Dù đã làm đủ trò trên giường nhưng so với mọi ngày mình vẫn dậy sớm.

Giá mà duy trì được thói quen này thì thật là tốt.

March 9, 2014

Hội trò chơi

Gọi là hội trò chơi nhưng những đứa bạn ở đấy không chơi video game, cũng không chơi những trò dân gian. Hội bạn chơi trò chơi của lựa chọn và tiền bạc.

Nói về trò chơi thì đây là một trò chơi được phát mình bởi Robert Kiyosaki (hình như vậy). Một trò chơi mô phỏng chọn lựa và tiền bạc trong cuộc sống. Mỗi người chơi tham gia bằng cách chọn cho mình một nghề nghiệp. Mỗi nghề nghiệp có đặc trưng tài chính riêng như: thu nhập, mức sống, con cái. Khởi đầu trò chơi, các nhân vật đều bắt đầu bằng một số tiền lương nhất định mô phỏng cuộc sống đi làm. Mỗi tài sản mà bạn mua sẽ góp phần vào "thu nhập gián tiếp" của bạn. Mỗi người chơi bằng cách lần lượt đổ xúc xắc và đi trên một vòng tròn như cá ngựa. Mỗi ô dừng lại đặt ra những lựa chọn như trong cuộc sống mà con người có thể gặp phải. Mục tiêu là với những lựa chọn đó, phải làm sao cho thu nhập gián tiếp vượt quá được mức sống.

Ở đây có hai khái niệm cần được giải thích đó là: thu nhập gián tiếp và mức sống. Mức sống -- là tự tôi tạm dịch không biết có đúng không -- là số tiền trong một tháng một người cần có để duy trì cuộc sống. Mức sống có nhiều nấc. Ví dụ có người chỉ cần có đủ cho ăn uống là được. Có người lại muốn vừa đẩy đủ ăn uống, vừa có tiền để mua sắm ... Thu nhập gián tiếp có nghĩa là thu nhập thu được mà không cần bỏ công sức ra. Ví dụ một người có nhà cho thuê thì hàng tháng tiền thu được từ ngôi nhà đó là thu nhập gián tiếp. Người đó không cần phải lao động mà vẫn có được một khoản tiền đó.

Đây là lần thứ hai mình tham gia chơi trò chơi này. Lần đầu tiên ngồi phải bàn ông hướng dẫn tuy giỏi nhưng ông ấy nói nhanh quá so với trình độ tiếng Nhật của mình. Kết quả là mình không hiểu gì hết và ra về chỉ với hiểu biết qua loa về quy tắc. Lần này được ngồi bàn với đứa bạn đã quen được một thời gian nên mình tự tin dừng lại và hỏi nhiều hơn. Kết quả mình chơi bắt đầu hiểu ra được phần nào quy tắc và ý nghĩa của trò chơi này.

Hội tham gia ngoài những người được mời gọi tay mơ như mình thì những thành viên lâu năm đều là những kẻ xuất chúng. Đầu óc lanh lợi, cách bắt chuyện tạo không khí rất nhạy bén, sự linh hoạt luân chuyển trong câu chuyện cũng như cách nói chuyện. Nói chuyện với họ có thể thấy họ là những người cực kỳ thông minh và khôn ngoan khiến mình không khỏi tự hỏi liệu đấy có phải là tính cách hoặc đặc trưng của những người thuộc thế giới đấy hay không. Cách họ nói chuyện cũng thấy họ rất tự tin vào sự thông minh của họ. Nghe thấy cách lũ bạn, cá nhân mình bị tiếp cận mà mình cũng không khỏi đáng sợ. Có lẽ vì lý do đó mà chỉ còn mỗi mình vẫn tích cực tham gia. Dù sao thì cũng không mất gì mà không thử đột nhập vào thế giới đấy và quan sát!

Sẽ thử sắp xếp thời gian để đi lần thứ ba.


March 2, 2014

Suy nghĩ về công việc hiện tại

Jo, bắt đầu 500 từ của ngày hôm nay!

Sáng ngủ dậy đầu óc cứ mụ mị chắc nghĩ ra gì, chắc biết viết gì. Tắm rửa thư giãn một chút, tự nhiên nghĩ ra ngay cái để viết! Vâng đó là công việc.

Công việc có vẻ là thứ chiếm nhiều thời gian và suy nghĩ của cá nhân mình. Không biết những người ở nửa sau của tuổi 2x có cảm thấy như thế không? Với mình công việc luôn làm mình đau đầu. Mình đã từng qua những công việc tay chân, nhàm chán nhất mà mình từng biết, cho đến những công việc dễ thở thảnh thơi hơn. Mình cũng đã từng làm công việc nghiên cứu (với level siêu thấp). Mình hiện tại đang tham gia công việc vận hành. Tựu trung lại là dù công việc khó hay dễ, một thứ luôn luôn xuất hiện trong mình đó là sự bất mãn. Mình làm công việc mà mình cho là sự đam mê của mình nhưng mình không hề yêu những cái mình tạo ra. Nói chuyện với đứa bạn làm cùng thấy nó bảo hệ thống nó phụ trách giống như đứa con tinh thần của nó vì thế nó muốn làm cho hệ thống đẹp hơn, tốt hơn. Mình đơn giản không hiểu được điều đứa bạn nói.

Nhưng ngoài công việc thì mình thích gì, muốn gì? Nói cách khác nếu giờ có thật nhiều tiền, không phải đi làm thì mình sẽ làm gì? Đã từng có người hỏi mình câu này và mình đã không trả lời được. Nghĩ cho lý do tại sao mình không trả lời được, mình nhận ra mình không có (hay chưa có) đam mê nào khác ngoài công việc mình đang làm hiện tại.

Công việc hiện tại có cho mình tiền bạc đủ sống không? Có
Công việc hiện tại có cho mình thời gian thảnh thơi không? Có (cuối tuần mình vẫn ở nhà, làm những điều mình thích)
Công việc hiện tại có cho mình điều kiện thoả mã đam mê chi thức không? Có
Công việc hiện tại có làm mình bất mãn về bản thân nó hay không? Không
Môi trường hiện tại có hạn chế năng lực của mình không? Không, ngược lại mình hoàn toàn có thể thăng tiến nếu như mình cố gắng hơn.

Rõ ràng các câu trả lời đều cho thấy mình không thể nào bất mãn với công việc hiện tại được. Vậy vấn đề là vì sao?

Suy ngẫm một lúc mình nhận ra có lẽ là do mình đang thiếu sự biết ơn. Từ biết ơn có vẻ chưa chính xác ở đây. Ý mình muốn nói là mình chưa hiểu rằng mình đang sung sướng cỡ nào. Nhìn bố mẹ lao động vất vả cả đời mà không đủ ăn, so sánh với mình mình thấy mình đang ở một mức sống khác hẳn. Mình có khả năng ăn nhà hàng, có khả năng hưởng thụ tri thức - điều bố mẹ không mơ được. Không so sánh với thế hệ trước, so sánh với những người cùng thế hệ, mình cũng đang ở vị trí có sự thoả mãn hơn hẳn. Mình sống không cần lo lắng đến tiền bạc (ít nhất cho hiện tại), có trang thiết bị xa xỉ phẩm mà nhiều người mơ cũng không có hoặc thậm chí không dám mơ. Mình đang ở một điều kiện mà nhiều người có thể bằng lòng có thể an tâm ổn định.

Ngẫm đến đây tự nhiên nhận ra mình nên biết ơn cuộc sống hơn, biết ơn công việc hơn, biết ơn điều kiện hoàn cảnh này hơn.

Cuộc sống bắt đầu từ sự biết ơn!

Infra 1 năm nhìn lại

Ngày 1 tháng 3 năm 2013, mình chính thức trở thành một thành viên nhóm infrastructure của trang chia sẻ video niconico. Nhìn lại bản thân trong một năm qua thấy tiến bộ có, thụt lùi có, thay đổi theo hướng tiêu cực có, thay đổi tích cực cũng không thiếu. Mình muốn viết về những thay đổi này.

Thay đổi rõ rệt nhất mà mình có thể thấy được trong năm qua đấy là mình trở nên trầm tĩnh đi khá nhiều. Cách đây một năm mình hấp tấp từ suy nghĩ đến hành động. Nghĩ rất nhanh và gõ phím cũng rất nhanh. Kể từ khi qua infra, khi mà mọi command mình gõ trên màn hình đều có thể ảnh hưởng đến hàng triệu người, thì sự cẩn trọng tăng lên rất nhiều. Mọi thao tác đều phải cân nhắc ảnh hưởng trước sau. Mình làm mọi thứ chậm hơn, gõ phím chậm hơn, suy nghĩ chậm hơn. Có thể có người cho việc làm chậm chạp này xấu nhưng mình không nghĩ vậy. Vì tuy suy nghĩ chậm hơn, nhưng mình trở nên quyết đoán hơn, một khi đã cân nhắc mọi thứ rồi thì tin tưởng vào hành động của mình hơn. Nói cách khác mình thay đổi tự hấp tấp để rồi lo lắng sang chậm chạp và tin vào bản thân hơn. Mình nghĩ đây là điều tốt.

Song song với việc sống chậm đi, nghĩ chậm đi, mình trở nên bình tĩnh hơn. Cách đây một năm, khi gây ra một lỗi gì đó mình chắc chắn sẽ hấp tấp, lóng ngóng, mất bình tĩnh tìm cách sửa mọi thứ bằng được. Nhưng bây giờ trước bất cứ chuyện gì xảy ra mình đều bình tĩnh đến lạ thường. Điều mình học được mà đã ngấm vào tư duy đấy là: chuyện đã rồi, thay vì gấp gáp luống cuống thì việc đầu tiên là phải công nhận là chuyển đã rồi. Chỉ sau khi chấp nhận mọi thứ đã rồi thì ta mới nên hành động. Do vậy mình không còn luống cuống trước mọi việc nữa.

Kiến thức IT của mình không hề tăng lên, nhưng nó được cụ thể hoá hơn. Vẫn những câu lệnh mình đã biết nhưng mình nắm rõ các lựa chọn, các biến thể hơn. Nhìn một máy chủ đã cài hệ điều hành mình biết nhìn vào đâu, xem cái gì. Thay vì tự hào rằng mình đã dùng nhiều Linux thì mình tự nhận rằng mình chưa hiểu 1 OS nào cụ thể và đào sâu tìm hiểu một OS và các module hơn. Các kiến thức về xây dựng server, phân tán của mình cũng tăng lên. Mình dần hiểu ra nhiều kiến trúc mà trước đây mình không hề ý thức được hoặc là chỉ có một cái nhìn rất mờ hồ, chung chung về nó. Mình chuyển từ tư duy xây dựng sang tư duy người dùng, biết đánh giá mọi thứ dưới góc độ người dùng hơn. Tuy nhiên một thay đổi tiêu cực mà mình thấy rõ là việc không còn code nhiều nữa làm mòn tư duy đi rất nhiều. Việc không code nhiều khi làm mình vừa hiểu mà thực ra là không hiểu công cụ mình có trong tay khiến việc sử dụng cũng kém hẳn đi.

Thay đổi tiêu cực đi là mình bị stress nhiều hơn, tự kỷ nhiều hơn. Việc làm việc nhiều giờ dưới độ căng thẳng cao, cùng độ quan trọng của từng hành động làm mình nhiều khi phải làm việc cả ngày tập trung cao độ, không nói với ai một câu nào. Khi trình trạng kéo dài một hai ngày, mọi việc không vấn đề gì nhưng khi sự việc kém dài hàng tuần, hàng tháng khả năng suy sụp tình thần là rất cao. Bản thân mình cũng đã mất nhiều tháng suy sụp tinh thần, ngày ngày sống mà không biết niềm vui.

Còn nhiều nhiều thay đổi nữa mà mình không thể viết hết. Chỉ nhận ra rằng khi mình sang infra mình không chọn con đường tốt hơn, mình chọn con đường khác, đem lại cho mình những góc nhìn khác. Đánh giá theo mặt này một năm đi trên con đường infra là một năm có nhiều thay đổi làm mình cảm thấy hài lòng. Hy vọng một năm tới sẽ có nhiều thay đổi theo hướng tích cực hơn.

March 1, 2014

Are you high availability?

At workplace I was asked: "Are you high availability". I guess he wanted to ask whether I can work for a long time, which is Japan's working ethics. Maybe he just wanted to ask whether I immediately appear at the time of system breakdown. For both questions, my answer was neither yes or no.

Humans need maintenance and I'm also a human. It's impossible for me to maintain highly alertness for long time. I need hours of sleep and I need to eat. I have my life outside working. I need rest and time for my family. I just simply can't spend all my time for working.

Even a powerful server has downtime. Hardware glitch is usual. Sometime it causes outrage system breakdown. Computer system experts, for a long time, has understood that it's impossible to maintain high availability without redundancy. Famous computer systems in the world have highly ratio of computer redundancy. Critical systems are designed with redundancy at every corners. Dependability comes from redundancy.

Therefore, the right answer for my colleague should be: I alone can't make a high-availability group, but with you I thought our team would become the best team with deep understanding in our system and